HÔM NAY


Thành viên trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

ChiMotLanThoi.swf Mau_hoa_bihong_nhnung.swf ChucTet_NhamThin6.swf NGVN2011.swf PNVN_20.swf Vn_women_day1.swf Ly_do_cho_mot_TY.flv Papa_Paul_Anka.swf Xakhoi12.swf 54_DAN_TOC_VIET__NAM__0.flv Happy_Mothers_Day.swf CHARLES_DARWIN_1809__1882.jpg YURI_GAGARIN_1934__1968.jpg Nguoi_than_mat_tro_chuyen_cung_cac_chau_thieu_nhi_Tiep_Khac_va_Viet_Nam_nhan_dip_sang_tham_Tiep_Khac_nam_1957.jpg Doi_vien_TNTP_Trung_Quoc_nho_Bac_Ho_chuyen_thu_toi_cac_ban_nho_Viet_Nam_nam_1957.jpg Cac_chau_thieu_nhi_thu_do_Matxcova_han_hoan_chao_don_Bac_Ho_ngay_2781957.jpg Cac_chau_thieu_nhi_Rumani_vui_mung_chao_don_Bac_Ho_sang_tham_huu_nghi_thang_8_nam_1957.jpg BH_va_cac_chau_du_trai_he_thieu_nhi_Duc_va_Hungari_to_chuc_tai_CHDC_Duc_57.jpg BH_toi_tham_cac_chau_thieu_nhi_mien_Nam_tap_ket_ra_Bac_o_tinh_Thanh_Hoa_1957.jpg Bac_voi_thieu_nhi_Trung_Quoc_nam_1965.jpg

Info's Gieomam

ĐỌC VÀ SUY NGẪM

NHẠC YÊU THÍCH

Tìm kiếm

 
Google Violet

TIN MỚI

XEM TRUYỀN HÌNH ONLINE

Website liên kết

Hỗ trợ trực tuyến

  • (CHAT VỚI ADMIN)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Gốc > Trang văn nghệ tuổi thơ > Sự tích >

    Sự tích củ mài

    Xưa có một gia đình rất đông con, đông đến nỗi bố mẹ không nhớ hết được tên từng đứa. Người chồng tên Đang, người vợ tên Phang. Tuy đông con như thế, nhưng hai vợ chồng nhờ phát được nhiều nương và vỡ được nhiều ruộng, nên đời sống không đến nỗi túng thiếu.
        Gặp năm trời hạn mất mùa, bao nhiêu lúa giống của hai vợ chồng để dành cho mùa sau đều bị bọn lang đạo cướp hết. Hai vợ chồng phải vào rừng tìm rêu đá, lá cây về cho các con ăn, nhưng kiếm bao nhiêu cũng không đủ; suốt ngày lũ con cứ gọi bố mẹ. Và kêu:
        - Đói lắm, bố mẹ ơi !
        Hai vợ chồng thưong con, biết rằng rêu đá, lá cây không phải là món ăn có thể thay cơm gạo lâu dài được, hai người cố đi xin người làng, kẻ cho một nắm, người vài bông lúa giống, và giấu các con, lên rừng phát rẫy tìa lúa trái mùa.
        Ở nhà, đàn con đói quá, kéo nhau ra rừng tự kiếm cái gì ăn cho đỡ đói, nhưng đến đêm chúng lại về kêu đói suốt đêm:
        - Đói lắm, bố mẹ ơi !
        Trong rừng khuya, nghe tiếng đàn con vọng tới, hai vờ chồng lòng đau như cắt. Hai vờ chồng thay nhau nói vọng về cho các con yên lòng:
        - Các con ơi! Lúa đang nãy mầm.
        Khi lúa đã ken xanh, họ lại gọi vọng về:
        - Các con ơi! Lúa đã lên xanh.
        Đến ngày lúa chín, thì hai vợ chồng kiệt sức nhưng khi nghe tiếng đàn con kêu đói thì hai người lại cố gắng nói to lên cho các con nghe:
        - Các con ơi! Lúa đang chín...
        Và khi mẻ gạo đầu tiên vừa giã xong thì hai vợ chồng liền đồ ngay một chõ xôi lớn, chia ra từng nắm một, rồi đem ngay xôi về nhà cho các con. Nhưng khi đến nhà thì họ không thấy bóng một đứa nào. Trong khi ấy, thì từ rừng sâu lại vọng ra những tiếng:L
        - Đói lắm, bố mẹ ơi!
        Tủi cực quá, hai vợ chồng gượng khiêng rá xôi vào rừng, nhưng không gặp đứa con nào cả. Trong khi ấy thì rừng cây trước mặt, sau lưng, bên trái, bên phải vẫn vọng ra tiếng kêu xé ruột:
        
        - Đói lắm, bố mẹ ơi!
        Lúc này thì sức hai người đã kiệt. Họ không thể theo tiếng vọng của rừng núi mà đi tìm con được nữa. Hai người đặt rá xôi xuống và cố sức gọi:
        - Các con ơi! Ra đây với bố mẹ mà ăn xôi.
        Tiếng gọi vừa dứt, thì một đàn chim từ các ngả bay đến đậu đầy cả khu rừng. Chim hót:
        - Bang! Bang! Bang! Bang! Chúng con ăn quả đã quen; còn xôi xin nhường bố mẹ!
        Bấy giờ hai vợ chồng mới biết đàn con của mình vì đói quá nên hóa chim mất rồi. Già yếu, đói khổ, lại thương xót đàn con đã hoá chim, hai vợ chồng gục đầu vào rá xôi mà chết.
        Thấy bố mẹ chết thảm quá, đàn chim kêu vang cả khu rừng , rồi chúng lấy những nắm xôi đắp mộ cho bố mẹ.
        Về sau, chổ mộ hai vợ chồng Đang, Phang mọc lên một cây rất lạ: Trên là cây, dưới là củ. Củ có màu trắng và khi luộc chín thì thơm dẻo như xôi. Đó là củ mài. Người ta nói rằng vợ chồng nghèo khổ ấy đã hoá ra củ mài đề cứu những con người cùng cảnh ngộ như mình. Còn lũ con của họ thì hoá thành chim "đang bang" thường kêu vang cả núi rừng vào mùa lúa chín, để nhắc lại cảnh khổ cực của bố mẹ ngày xưa.

    Nhắn tin cho tác giả
    Bùi Thị Trí Huệ @ 23:33 26/06/2010
    Số lượt xem: 591
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến